- 亻nhân(người)
- 卬ngưỡng(ngẩng lên, trông lên)
Người ngẩng đầu nhìn lên cao là tư thế ngưỡng mộ, tôn kính.
Văn hóa Ngưỡng Thiều (khảo cổ học), văn hóa thời đồ đá mới (khoảng 5000–3000 TCN) ở lưu vực trung du Hoàng Hà, nổi tiếng với đồ gốm vẽ, trồng kê và các khu định cư làng xã
Văn hóa Ngưỡng Thiều là một nền văn hóa thời kỳ đồ đá mới ở Trung Quốc.
Văn hóa Ngưỡng Thiều (khảo cổ học), văn hóa thời đồ đá mới (khoảng 5000–3000 TCN) ở lưu vực trung du Hoàng Hà, nổi tiếng với đồ gốm vẽ, trồng kê và các khu định cư làng xã
Văn hóa Ngưỡng Thiều là một nền văn hóa thời kỳ đồ đá mới ở Trung Quốc.
Người ngẩng đầu nhìn lên cao là tư thế ngưỡng mộ, tôn kính.
Chữ 文 vốn là hình xăm hoa văn trên ngực người, tượng trưng cho chữ viết và văn hóa.
Người đứng thẳng bên cạnh người cúi xuống — hình ảnh biến hóa, thay đổi hình dạng.
Người ngẩng đầu nhìn lên cao là tư thế ngưỡng mộ, tôn kính.
Chữ 文 vốn là hình xăm hoa văn trên ngực người, tượng trưng cho chữ viết và văn hóa.
Người đứng thẳng bên cạnh người cúi xuống — hình ảnh biến hóa, thay đổi hình dạng.
Văn hóa Ngưỡng Thiều (khảo cổ học), văn hóa thời đồ đá mới (khoảng 5000–3000 TCN) ở lưu vực trung du Hoàng Hà, nổi tiếng với đồ gốm vẽ, trồng kê và các khu định cư làng xã
Văn hóa Ngưỡng Thiều (khảo cổ học), văn hóa thời đồ đá mới (khoảng 5000–3000 TCN) ở lưu vực trung du Hoàng Hà, nổi tiếng với đồ gốm vẽ, trồng kê và các khu định cư làng xã
Khám phá thêm các từ liên quan để tra cứu.