- 大đại(người lớn, to lớn (tượng hình))
- 一nhất(một, phía trên)
Bầu trời là thứ nằm phía trên con người, to lớn bao la vô tận.
tên gọi cổ của tiểu lục địa Ấn Độ (thường dùng trong văn cảnh thời Đường hoặc Phật giáo); Thiên Trúc
Bầu trời là thứ nằm phía trên con người, to lớn bao la vô tận.
tên gọi cổ của tiểu lục địa Ấn Độ (thường dùng trong văn cảnh thời Đường hoặc Phật giáo); Thiên Trúc
tên gọi cổ của tiểu lục địa Ấn Độ (thường dùng trong văn cảnh thời Đường hoặc Phật giáo); Thiên Trúc
Khám phá thêm các từ liên quan để tra cứu.